Xuân Nhâm Dần – Bàn chuyện Hổ từ góc nhìn văn hoá

Theo âm lịch, chúng ta đã bước vào năm Nhâm Dần 2022 (từ 1/1/2022 âm lịch), còn theo tiết khí, phải đến 4/2/2022 (tức mùng 4 Tết âm lịch), đến tiết lập xuân, mới chính thức vào vận khí của năm con Hổ nước (Water Tiger, tính theo ngũ hành: Nhâm là thuỷ, Dần là mộc). Chính vì đón xuân âm lịch vào đúng tiết đại hàn, nên từ trước giao thừa trời chuyển rét đậm. Khác với năm trước, do năm Canh Tý 2020 có tháng nhuận, nên lập xuân năm Tân Sửu 2021 lại tới trước Tết âm lịch, thời tiết ấm áp hơn hẳn.

Xét về vận khí, năm Nhâm Dần được cho là đánh dấu cho sự hồi sinh của đại địa sau 2 năm Canh Tý, Tân Sửu nhiều kim khí lạnh lẽo, nhiều biến động tương tự như mùa đông. Có câu “Nhất niên chi kế tại ư xuân, nhất nhật chi kế tại ư Dần” (Một năm được tính vào mùa xuân, một ngày được tính bắt đầu từ giờ Dần (3-5am), câu nói này cũng có thể áp dụng cho một thời đoạn lớn hơn là vận khí của các năm. Chính vì thế, nhiều chuyên gia phong thuỷ nhận định năm Nhâm Dần sẽ là năm của nhiều sự bắt đầu mới, khởi sắc mới, hồi sinh mới.

Tiết Đại Hàn là gì? Thời gian, đặc điểm, ý nghĩa - Vansu.net

Hổ là một mãnh thú dữ tợn và được coi là nguy hiểm với con người. Tuy nhiên, theo văn hóa truyền thống Trung Quốc, hổ cũng là biểu tượng của sự may mắn. Hổ, cùng với những con vật mang lại may mắn khác như Long (rồng) và Kỳ Lân có yếu tố bảo vệ cho người. Trong khi hầu hết những con vật may mắn trong văn hóa Trung Quốc đều là giả tưởng thì con hổ là con vật có thật trong cuộc sống, nhưng được coi như linh vật thờ cúng trong đền miếu, dân gian còn gọi là ông Ba mươi.

Có rất nhiều câu chuyện về Hổ. Trong Kho tàng truyện cổ dân gian kể, Phạm Nhĩ là người sống ở Thiên cung, có sức khỏe phi thường. Ông có vành tai rách nên gọi tên như vậy. Phạm Nhĩ cậy có sức át cả thiên binh thiên tướng. Qua nhiều lần giao chiến, ông định lật đổ cả Ngọc Hoàng để lên ngôi Thiên Đế. Ngọc Hoàng yếu thế bèn cầu Phật. Đức Phật tự thân đi bắt Phạm Nhĩ nhốt vào túi thần giao cho Ngọc Hoàng xử lí. Ngọc Hoàng đày Phạm Nhĩ xuống trần gian nhưng cắt đôi cánh đi để khỏi bay về trời làm loạn, đồng thời hóa phép làm cho tai Phạm Nhĩ, vốn rất thính, nghe được ngàn dặm, phải cụp lại khi tỉnh. Nói chung là làm giảm sức mạnh của ông. Nể lời Phật dạy, Ngọc Hoàng giao cho Phạm Nhĩ làm chúa tể sơn lâm, đời đời gọi là Hổ. Còn việc gọi Hổ là Ông Ba mươi là theo lệ khi có người nào săn được hổ thì được vua thưởng 30 quan tiền vì trừ được tai họa cho dân nhưng đồng thời cũng phạt 30 hèo vì sợ vong hồn Phạm Nhĩ giận mà tác quái.
Sự tích ông ba mươi
Phạm Nhĩ (ông Hổ)
Trong truyện “Mộc Tinh” trong Lĩnh Nam chích quái với chương “Chặt cây Chu” trong sử thi thần thoại Mường, có chi tiết đánh Quỷ Xương Cuồng, săn Moong Lồ (săn Hổ lớn) còn được kể ở đây. Truyện “Mộc Tinh” ghi lại tục tế thần hàng năm, vào ba mươi Tết, phải tế thần Xương Cuồng là thần Hổ mà người Văn Lang sợ hãi và trọng vọng. Cuối đời Lê, có chuyện Ma Trành (Trành cũng có âm là Xương như đã nói) do Phạm Đình Hổ chép lại (Trành quỷ hiển linh) cũng nói Trành là tinh của người chết vì Hổ, thành Hổ về bắt người ăn thịt. Lĩnh Nam chích quái chép rằng “dân phải lập đền thờ, hàng năm đến ngày 30 tháng Chạp, theo lệ phải mang người sống đến nộp, mới được yên ổn. Dân thường gọi là Xương Cuồng”. Đây là tục thờ Hổ vào Ba mươi tết. Và vì thế hổ, cọp, khái, hùm… được gọi là Ông Ba mươi.
Hình tượng ngũ hổ được thờ cúng trong văn hoá dân gian
Tuy nhiên, mọi tục lệ, mọi truyền thuyết đều là những tích hợp. Tục thờ hổ, tục thờ cây, thờ thần rừng có thể có từ thời xa xưa, cái thời mà các sử gia trung đại vẫn xếp chung là thời Hùng Vương. Những lễ mở cửa rừng của người Thái, người Mường và cả người Kinh… thường kèm việc săn thú, lấy thành quả tế lễ và thụ hưởng chung, thường diễn ra vào mùa Xuân.
Sau khi tiếp biến văn hóa Trung Hoa, với tục “khu ma” (xua trừ ma quỷ) vào đêm trừ tịch ba mươi Tết (Đốt trúc khu na đắng lỗ tai = Nguyễn Trãi) thì đêm ba mươi, dân đồng rừng, ven núi có thêm tục đốt pháo, khua phèng la, chũm chọe, vung đồng đuổi cọp về. Cái cũ và cái mới hòa đồng trong thời lịch hội nhập để tạo nên phong tục dân gian.
Vậy, Ông Ba mươi với tên gọi trại do tín ngưỡng để gọi hổ, cọp, khái, hùm… có chứng tích ghi chép sớm nhất là từ Lĩnh Nam chích quái, một tác phẩm khởi thảo từ thời Trần, biên soạn lại từ thời Lê và tu bổ san định cho đến thời Nguyễn. Đến nay, đây là ý kiến khả tin nhất.

Hổ cũng là một con vật đặc biệt trong văn hóa Trung Quốc. Màu lông trên trán con vật này rất giống với từ Vương theo tiếng Trung Quốc do đó người dân nước này tin rằng con hổ sinh ra vốn đã là vua.

Chuyện kể rằng thời xa xưa, 12 con giáp trong 12 cung Hoàng đạo không có hổ, mà lúc đó ở vị trí thứ ba sau Tý, Sửu là Sư tử. Ngọc Hoàng muốn giao cho 1 con xứng đáng, có thể dẹp yên các loài động vật, đem lại bình yên cho con người. Hổ đang trông coi cung Thiên Bình, được giao nhiệm vụ đầy trọng trách này. Khi xuống trần gian, hổ lần lượt thách đấu và đánh bại từng con giáp bằng những kỹ năng mạnh mẽ của mình. Điều này khiến những con vật khác phải trốn trong rừng sợ hãi. Thế giới trở nên hòa bình và loài người cảm ơn những nỗ lực của hổ. Khi hổ trở về Thiên Cung, Ngọc Hoàng đã tôn vinh hổ bằng cách vẽ một đường dọc trong ba đường ngang, tạo thành ký tự “王” (vương) trên trán của hổ.

Vương cũng là từ gọi tương đương với Vua, Chúa, bá chủ một vùng. Nhiều người hay gọi hổ là Chúa sơn lâm, chỉ chỉ mạnh mẽ và uy dũng nhất núi rừng. Hoa văn trên trán hổ là chữ Hán có nghĩa là “vương” 王 (phát âm là “wáng”) gồm một vạch dọc và ba vạch ngang. Ba đường ngang tượng trưng cho trời, đất và người. Trong thời cổ đại, những vị cai trị tối cao của các triều đại Hạ, Thương và Chu được gọi là vương (王).

 

Hổ có một vị trí vô cùng đặc biệt trong lịch sử xưa, tượng trưng cho sự may mắn, gợi lên cảm giác tôn trọng và ngưỡng mộ. Trong số các thần thú trong thần thoại xưa mà mọi người coi là linh vật bảo vệ, chẳng hạn như rồng, phượng hoàng, và kỳ lân, nhưng chỉ có hổ xuất hiện trên thế gian con người… Người Trung Quốc ngưỡng mộ con hổ vì nhiều lý do. “Hổ là loài vật có ích cho con người vì chúng ăn thịt những con lợn rừng đến phá hoại mùa màng”. Con hổ dũng mãnh có thể bắt lợn rừng dễ như mèo bắt chuột vậy. Oai phong, có ích và rất đẹp – những con hổ gần như đã rất hoàn hảo!

Ở Trung Quốc, hổ thường dùng để chỉ những nhân vật xuất chúng. Những người mạnh mẽ, còn trẻ tuổi thường được gọi là “những con hổ nhỏ” (tiểu hổ) để thể hiện sự kỳ vọng của mọi người. Theo truyền thống, người ta tin rằng trẻ em đội mũ, đi giày có hình đầu hổ vào năm mới sẽ được bảo vệ khỏi ma tà.

Hình tượng con hổ trong đời sống của người Hàn Quốc : Korea.net : The official website of the Republic of Korea

Tuy nhiên, vì những gì con người đã làm với môi trường thiên nhiên trong thế kỷ qua, số lượng hổ đã giảm với tốc độ mau chóng. Tuy vẫn còn một số lượng hổ trong vườn thú nhưng hổ sống hoang dã gần như đã tuyệt chủng. Trung Quốc là nơi trú ngụ của nhiều con hổ nhưng hổ hoang dã đã không xuất hiện trong hàng chục năm nay. Đây là một niềm tiếc nuối cho những người yêu hổ. Nếu những con hổ thực sự tuyệt chủng trong tương lai, mọi người có thể cho rằng nó rồi cũng trở thành con vật chỉ còn thấy qua hình ảnh, tưởng tượng như những con vật may mắn khác của người Trung Quốc.

Tiến Anh (TH)

Bình luận
Tin cùng chuyên mục